Bộ ảnh kỷ yếu với “rau củ” cực kỳ đặc biệt và hấp dẫn

Nhưng lời nói phừng phừng, gấp gáp của Tiết Hạnh khác nào ngọn lửa châm vào khúc gỗ tươi, khó bén. Cao Phương là một khúc gỗ tươi có những cái thớ ngang còn đủ sức cưỡng lại ngọn lửa cám dỗ. Chi hỏi:

I Tiết Hạnh ơi, còn con gái? Chẳng lẽ cậu cũng không Chụp ảnh kỷ yếu còn chút tình cảm mẹ con nào ư?

Tiết Hạnh sực thấy ớn lạnh sống lưng. Cô noi

–           Cậu đừng nghĩ rằng tớ là hạng đàn bà Chụp ảnh kỷ yếu Sài Gòn không có tim. Tớ đã nhờ ông ngoại con bé đón nó lên nhưng nó không chịu đi. Nó quên tớ rồi hay là nó căm ghét tớ? Tớ đã khóc cạn nước mắt.

“Con không theo mẹ kể cũng là sự lạ”, – Cao Phương thầm nghĩ mà không dám nói ra, vì sợ bạn tự ái. – Cọn hình phạt nào nghiêm khắc hon thế đối

với một người*mẹ? Tình cảm của Tiết Hạnh chai lỳ rồi. Cổ ấy muốn làm lại từ đầu. Để trả đũa cho sự hụt hẫng mà cuộc đời khổng ehiổu chuộng cô lí? Vì vậy, cô đang say sưa đuổi Iheo một mối tình mới – mối tình không biên giới!

Cao Phương không muốn tiếp tục câu chuyên Chụp Ảnh Kỷ yếu cấp 3  theo chiều hướng cũ nữa, thật tình nó cũng chẳng đưa lại lợi ích gì cho cả hai phía. Nghĩ về Tiết Hạnh, chị không khỏi bồn chồn, day dứt khi đặt hình ảnh đứa con gái mình bên cạnh cô để làm một cuộc so sánh, nhằm rút ra tỷ dụ về sự đam mê những lạc thú tầm thường đã làm biến dạng một nhân cách. Con gái chị đang đi chệch khỏi con đường mà cha nó đã vẽ ra bằng ngọn bút thấm máu. Chị thấy sợ, sợ cho cọn gái và sợ cho chính sự bất lực của mình.

Cuộc đối thoại giữa đôi bạn gái đã đến độ phải kết thúc.

–           Lần này thì cậu về hẳn chứ? – Tiết Hạnh hỏi.

–           Chưa! – Cao Phương đáp.

–           Còn luyến tiếc gì nữa?

–           Tiết Hạnh ơi! – Cao Phưong tưởng sắp phải kêu lên cho thỏa: – Vì tương lai của các con, mình

Post Comment