Cô ta ngọ nguậy trong chiếc ghế bành của mình, kéo áo vét che

– vẫn chưa khỏi hả anh! I Annie hỏi.

– Khỏi roi. Cô ta ngọ nguậy trong chiếc ghế bành của mình, kéo áo vét che lên phấn gáy rồi 1Ầu rĩ nói:
– Vậy là hết cả rồi. Người ta đến Nokia 8800 đây từ trăm Nokia 8800 phương trời xa lạ, chỉ đế nhìn được có bấy nhiêu thôi sao?
Cô ta, chính là cái bằng.

Tôi phải lo sán sóc lấy chứ. – Lũ dã thú còn bận đi kinh lý tối các khách sạn khác. Chúng không thế Mbiểu diễn nhiều nơi cùng một lúc được!
Con linh dương ngẩng đầu lên; lập tức các loại máy ảnh. Con vật đang cựa quậy! Người ta đả bay hàng giờ, hàng giờ đê đến đây xem Ĩ1Ó, hoan hô, muôn năm, vạn tuế, hip,. Dễ vertu thiện cảm!
– Bao giờ em kê lại những chuyện này cho ba mẹ em nghe, chắc chắn ba mẹ em sẽ chán nản, vertu thất vọng! -.

Ồng bà rất hài lòng về em; họ rất biết giấc 1Ĩ1Ơ châu Phi của em; thôi kệ. Câu chuyện ngày càng Vertu Constell Ostrich da đà điểu màu tím cũ trỏ nên Vertu Constell Ostrich da đà điểu màu tím cũ rối rắm. Tôi không thể hình dung ra đưdc rằng rồi đây tôi cũng sẽ phải triệt luôn ba mẹ cô ta, bồi thế nào họ cũng kể lại. Tôi không đủ tam
vóc để mưu toan một cuộc tàn sát nhân mạng lón lao như vậy được. – Em có cho bu mẹ CU1 biốt tên tói không?
– Chang cán. Em canh giác. Họ đọc rất nhiều và thưòng xuyên xem vô tuyến.

Anh có nhiều tiền như vậy, hẳn phải là một người nổi danh. Nếu ba mẹ em đã nghe người ta kể chuyện về anh, hẳn là họ rất lo lắng một khi thấy em có dính dáng vào một câu. Em chỉ mối vẻn vẹn đế lại cho họ một vài chỉ dẫn về vấn đề tiền nong, số tài khoản, nhà ngân hàng. Nếu có chuyện gì xảy ra cho em, thì họ sẽ được bảo vệ. – Cái gì có thể xảy đến cho em nào? Chang có cái gì cả.

Post Comment