Rồi vào buồng tắm, mỏ nước dân tộc thái

về buồng, tôi chỉ có một mong muốn duy nhất là tắm nước ấm rồi đi nằm.

Tôi lẳng lặng sửa soạn. Rồi vào buồng tắm, mỏ nước.

– Anh muốn tắm bây giờ à ? Chúng ta không đi ra ngoài một chút sao ?
I Em cứ đi đi ! Đi ăn trưa đi !
– Một mình.

Tôi bước vào bồn, ngụp xuống nưốc đến tận cằm. Tôi ngâm người như thế, trong nưốc ấm. Tôi hy vọng cô ta không đủ kiên trì chờ đợi sẽ đi một mình. Annie bảo I
– Anh có còn thấy khó chịu trong mình không ?
Tôi im lặng. Sau đó, khoầc áo tắm, trở lại phòng
và tuyên bô :
– Tôi là một thằng nhà quê bị trúng gió dân tộc kinh châu Phi, ai cũng có dân tộc kinh thể. Đừng có tra tấn tôi mãi, cứt ỉa !. I Vì sao anh lại tự coi mình là thằng nhà quê ? – phong tục cưới hỏi của người việt Cô ta phong tục cưới hỏi của người việt hỏi với một giọng nói dịu dàng không thể chịu nối. – Vì tôi là một thằng nhà quê, một thằng nhà quê điên dại ! Đủ chưa ?
Tòi vun lên từ đẩu đến chân.

Tôi đã đeo vào mình một mối tai họa quá lốn ! Những con virus mập mạp táo tợn dã nuốt chửng những viên kháng sinh. Chúng trẻ dân tộc thái khỏe lại, phồng lên trỏ lại và tấn công tôi một lẩn thứ dân tộc thái hai. Hay chính cái lương tâm thối rữa của tôi làm cho tôi kiệt sức ? Tôi đã cố tìm cho hiện tượng nổi da gà của tôi. Vậy là ổn, đúng vối cái chứng bệnh trúng phong. Annie trao cho tôi một ly nưốc khoáng. – Anh uống đi ! Em đã gọi cho anh một tách trà, ở bộ phận phục vụ các tầng trên. Tôi nằm dài ra giường. Ngồi lên mép chăn, cô ta chọc tức tôi :
– Anh không gặp may. Một chuyến đi tuyệt vời như vậy, mà lại bệnh !
– Chẳng sao.

Post Comment