Sanders chắc đang đói: – Cho tôi một tách trà, vối bánh mì và bơ văn hóa việt nam

Một cái bàn chen vào giữa hai ghế dài còn trống. Bằng một cử chỉ máy móc, Annie lấv ngón tay nhặt những vụn bánh rơi trên khay. Cô phục vụ lạnh lùng lau bàn rồi đưa cho
chúng tôi thực đơn lấm chấm những dấu phản ruồi ngoài tờ giấy nhựa. – Một ly cà phê – Tôi bao. – Một coca I Annie nói.

Sanders chắc đang đói:
– Cho tôi một tách trà, trang phục dân tộc thái vối bánh mì trang phục dân tộc thái và bơ. Ông ta xoa tay. Tôi cô tỏ ra bưống bính.

– Ông hãy bắt đầu mơ gói” đi. Bao nhiêu?
– Hãy bình tĩnh, Eric!
Qua các quầy hàng, tôi nhìn thấy những kẻ vô gia cư đi ngang.

Một người trong bọn họ khó khăn lám mâi giữ được cái quần của ông ta khỏi tụt, cái quẩn tội nghiệp chỉ đeo. Đó là một ông già có râu, rách rưới, đang chơi trò bịt mắt giữa những bãi nưốc bọt khạc ra làm ô uê cả vỉa hè. Ông ta ỏ trần, đeo một cái bị trên cô. – Em thề vối anh, em không muon. – Annie nói.

– Một kho báu thật sự.

văn hóa việt nam gái này! – Sanders nói vừa gõ nhẹ trên bàn tay của văn hóa việt nam Annie. Và trong sáng biết bao!
Cô hầu trang phục dân tộc bàn trang phục dân tộc đã mang thức ăn ra. Cô ta cầm một chiếc bình to bằng kim loại, rót cà phê vào ly cho chúng tôi. Cô ta đặt xuống trưốc mặt Sanders một ấm trà sứt vòi và những lát bánh mì trong một cái đĩa. – Nhất là không nên buộc tội cô ta I Sanders nói, và nhẹ nhàng gõ những miếng giấy bạc bọc các miếng bo*.

Post Comment